Thi sĩ rủ vợ chở con đi thăm bạn bè. Vũ Hữu Định tìm đến nhà trọ Nguyễn Nhật Ánh. Không ngờ Vũ Hữu Định cũng định tìm gặp Nguyễn Nhật Ánh để mượn tiền! Gặp nhau. Nửa đêm anh thức dậy. Một đấng phúc tinh xuất hiện. Trần Thiên Thị. Cả hai ngớ người ra! Nguyễn Nhật Ánh nói.
Chị Vân giải đáp không có tiền chi để mua sắm cả. Chị Vân nói hồi đó cái quan tài rẻ nhứt giá 1. Cái đêm định mệnh đó. Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng lúc đó là ông Trương Quang Được (sau này vào Bộ chính trị) là một người hay làm thơ cũng đến dự. Ngày giỗ rốt cục của Vũ Hữu Định ở Đà Nẵng có đông đảo bạn bè văn nghệ sĩ đến dự: nhà thơ Nguyễn Nho Khiêm - chủ toạ Hội nhà văn TP Đà Nẵng.
Năm nay. Chuyện về Vũ Hữu Định trong ký ức bạn bè rất nhiều. Trương Điện Thắng. Nghệ sĩ Kim Loan. Duy Quang. Chị Vân – vợ của Vũ Hữu Định kể. Ôm nhau khóc. Chứ hễ uống nửa chừng. Vũ Hữu Định làm thơ đăng nhiều tạp chí ở Sài Gòn trước 1975 nhưng chưa xuất bản tập nào. Thơ và bạn bè. Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh kể: Hồi Vũ Hữu Định trốn lính ở Sài Gòn. Vũ Hữu Định ra đi nay đã 33 năm nhưng những người bạn “đã mang lấy nghiệp vào thân” vẫn luôn dành phần rượu tặng cho thi sĩ giữa cuộc đời này.
Elvis Phương. Uống nửa chừng Vũ Hữu Định kêu mệt. Theo gợi ý của thi sĩ Trần Từ Duy – một người bạn của Vũ Hữu Định. Gia đình và con cái của cố nhà thơ Vũ Hữu Định đã rời hẳn quê hương để vào sống tại TP. Sinh năm 1942 (Nhâm Ngọ) tại Huế nhưng sinh sống ở Đà Nẵng đã lâu.
Rốt cuộc cuộc đời “giang hồ” buồn vui của thi sĩ đã khép lại quá sớm trong niềm tưởng tiếc của bè bạn. Một người bạn của Vũ Hữu Định đã đứng ra tổ chức xuất bản cho tập thơ "Còn một chút gì để nhớ" sau khi nhà thơ mất. Chắc anh sực tỉnh giữa đêm vùng dậy đi về ra đến cầu thang thì ngã. Ngủ lại nhà bạn bè.
200 đồng. HCM. Đi xuống cầu thang và bị ngã. Chị Vân hỏi lại: Chứ bộ anh tính đi vượt biên à? Vũ Hữu Định giải đáp chắc anh sẽ chết! Tối 17 tháng Giêng năm Tân Dậu (1981).
Nguyễn Nhật Ánh cũng hết tiền nhưng không biết mượn ai. Chết đi cũng nghèo. Hồi còn sống. Mọi người mới hay nhà thơ đã ra đi từ hồi mô rồi. Anh thường bỏ nhà đi “giang hồ vặt” năm ba bữa đến cả nửa tháng mới về. Ngay sau đó bài thơ được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc và nức tiếng qua giọng hát ca sĩ Thái Thanh và tiếp theo sau là các ca sĩ Sĩ Phú. Hồi đó năm 1973.
Trần Tuấn. Đynh Trầm Ca. Vũ Hữu Định tên thật là Lê Quang Trung. Tới sáng ra. Sau này các con mình có vợ chắc em đi làm sui với người ta chớ anh không đi.
Ngay lúc đó. Minh Sơn Chúng tôi xin giới thiệu hai bài thơ Vũ Hữu Định rút ra từ tập Còn chút gì để nhớ (NXB Trẻ - 1996): Còn một tẹo gì để nhớ phố núi cao phố núi đầy sương phố núi cây xanh trời thấp thật buồn anh khách lạ đi lên đi xuống may mà có em đời còn dễ thương phố núi cao phố núi trời gần phố xá không xa nên phố tình thân đi dăm phút đã về chốn cũ một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng em Pleiku má đỏ môi hồng ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông nên mắt em ướt và tóc em ướt da em mềm như mây chiều trong xin cảm ơn thành phố có em xin cảm ơn một mái tóc mềm mai xa lắc bên đồi biên giới còn một chút gì để nhớ để quên ---------------- (chú giải: Bài thơ này Vũ Hữu Định sáng tác năm 1970 khi đến Pleiku thăm người bạn gái.
Thấy tin nhắn cần gặp. Làm chi có điện thoại giao thông với nhau như chừ. Tập thơ được ra mắt tại hí trường Trưng Vương. Bạn đọc tới đông không còn chỗ ngồi. Cái Tết rốt cuộc nhà thơ cầu thân: “Năm ni nhà mình có làm chi để cúng không?”. Thi sĩ Trần Từ Duy cùng nhóm bạn mới giao hội và in tập “Còn một tẹo gì để nhớ” (NXB Trẻ - 1996).
Ý Lan… biểu thị rất thành công). Anh sang Quận 3 (cũ) uống rượu cùng nhóm Bông Tê Sên. Vũ Hữu Định chỉ có rượu. Nhạc sĩ Duy Khoái.
Thế nào nửa đêm anh cũng nhớ vợ con mà tự ý ra về. Trần Đốc. Bạn bè góp hết mới được 600 đồng. Bạn bè đưa anh đi nằm. Hết bạn này đến bạn khác cả năm.
Ra tết. Vũ Hữu Định lang thang khắp. Vũ Hữu Định là người thích uống rượu đọc thơ với bạn bè.
Cầm chừng nớ tiền trong tay ngó nhau bàng hoàng. Vũ Hữu Định có tật uống rượu say luôn thì thôi. Hàng trăm bản thảo khác của Vũ Hữu Định đã thất lạc mất. Lên gác nằm. Chị Vân không đi. Không tìm lại được. Nhà phê bình Đặng Tiến. Huỳnh Lê Nhật Tấn. Có lẽ Vũ Hữu Định làm thơ giang hồ hay vì thi sĩ có thời kì trốn lính lang thang khắp nơi.
Sống cũng nghèo. Cả nhà không biết lấy chi mua cỗ ván. Anh tặng chị bài thơ mới viết “Bài thơ năm 40 tuổi” vào ngày Mùng một Tết như là một dự cảm của số.
Tới hồi đó chị Vân nghe hỏi như rứa cũng xúc động. Vũ Hữu Định nói. Các thi sĩ Trần Từ Duy. Ôm đưa theo những chuyến đi dài Ra đi thả lại con diều giấy Gởi lại trên không tiếng sáo mùa Gởi núi giữ giùm mây tháng chạp Gởi đồng hương lúa vụ giêng hai Cũng gởi cho sông bầy cá dại Gởi đụn tranh hang mấy chú chồn Những ổ chim trên nhành vắt vẻo Đôi ba tháng có bầy chim chèo bẻo Vườn sẽ thêm đông chim chóc họp đàn Cũng gởi cây đa cho đất của làng Màu tre thắm gởi cho trời giữ Tiếng cu gáy gởi tâm hồn ưu tư Của những đứa em chưa thể xa làng Hoa dại ven đường gởi lại các em Tiếng giã gạo gởi cho người mất ngủ Trăng mười bốn gởi tâm hồn thiếu nữ Trăng mười lăm gởi những kẻ yêu nhau Mưa đông xuân gởi dây bí dây bầu Những nụ mướp giàn su đất mới Gió tháng chạp gởi hương mùa xuân tới Gởi những gốc mai lá ít hoa nhiều Gởi thân tre dài hồn sẽ dựng nêu Nhắn nhủ mấy cũng không làm sao hết Bao lâu nữa đã tới ngày hội tết… Hồn của quê hương không gởi được cho ai ôm ấp đưa theo những chuyến đi dài Trong gian khổ tôi biết lòng sẽ ấm.
Gần 20 năm sau thi sĩ từ trần. Bèn nhắn nhe trên tạp chí Văn để gặp Vũ Hữu Định. Tưởng anh chỉ say rượu thôi. Ca sĩ Thu Vàng. Mọi người mừng quá. Nhà thơ Trần Từ Duy. Bà chị của chị Vân chở đến cho nhà thơ một cỗ săng. Gia đình đã tổ chức ngày giỗ rốt cuộc của thi sĩ tại Đà Nẵng để bạn bè văn nghệ sĩ có điều kiện đến dự.
No comments:
Post a Comment